Triển lãm nhóm: Vết in từ đất

Triển lãm nhóm: Vết in từ đất

Đăng vào
0
Vùng đất(2018) – Nguyễn Đức Phương

11:00 – 18:00, 23/03 – 29/05/2021 (Thứ ba – Thứ bảy)
Sàn Art
Millennium Masteri, B6.16 & B6.17, 132 Bến Vân Đồn, Phường 6, Quận 4, TP HCM
(Vào từ cổng Nguyễn Hữu Hào)

Thông tin từ ban tổ chức:

Sự trở lại của gốm sứ, và nói chung hơn là thủ công, trong các cuộc triển lãm nghệ thuật đương đại đã liên tục thúc đẩy các cuộc tranh luận trong hai thập kỷ qua: về quan điểm cũ phân biệt cao và thấp trong nghệ thuật, về chức năng thẩm mỹ của nghệ thuật, về phân loại thủ công và vật mỹ nghệ, hoặc triển vọng đương đại của nghề thủ công truyền thống. Nếu chúng ta đi theo lôgic rằng nghệ thuật đương đại phát triển từ quá trình phi vật chất hóa những vật thể nghệ thuật thì liệu sự gắn bó của nghề thủ công vào kỹ năng và chất liệu có tự động loại bỏ nó khỏi danh mục mỹ thuật không? Hay tính chất lỗi thời và chống sản xuất hàng loạt khiến nó đủ cấp tiến và tiên phong để đảm bảo vị trí của mình trong một định nghĩa rộng hơn về nghệ thuật thị giác? Mặc dù không có kết luận thống nhất nào được đưa ra, nhưng có vẻ an toàn khi nói rằng sự xuất hiện của thủ công ngày càng tăng trong các thiết viện chỉ ra một thực tế không thể phủ nhận: thủ công đã trở thành một tiếng nói và phương pháp hợp lệ cho các nghệ sĩ đương đại, một lập trường mà triển lãm này mong muốn được công nhận.

Thay vì chỉ tập trung vào các đồ vật riêng lẻ, triển lãm nhằm mục đích xem xét tầm quan trọng của từng bộ tác phẩm và khám phá cách các nghệ sĩ đã khám phá, thử nghiệm, tái bối cảnh hoá đồ gốm và nâng tầm chúng lên trên cấp độ thủ công. Kết nối Bùi Công Khánh, Lê Triều Điển, Hồng LĩnhNguyễn Đức Phương là những đồ gốm theo cách này hay cách khác gắn với truyền thống bản địa – dù trong thẩm mỹ, phương tiện, chủ đề hay địa điểm sản xuất – nhưng đã không còn quan hệ với chức năng sử dụng. Đó là những tác phẩm nhìn lại ranh giới ý niệm của phương tiện, những vật thể được trí thức hoá, hồi sinh và tôn vinh di sản Việt Nam, đồng thời mở rộng nhận thức của chúng ta về gốm sứ trong nghệ thuật đương đại.

Bùi Công Khánh đã tự khẳng định mình là một nhân vật hàng đầu trong số các nghệ sĩ khu vực, những người đã sử dụng truyền thống thủ công làm chất xúc tác cho sự đổi mới. Về mặt phong cách đồ sứ và đồ gốm men ngọc của anh không chỉ khác với hình thức và công dụng thông thường của chúng mà còn chứa đầy ý nghĩa, khi chất liệu trở thành vật mang ý niệm cho sự phê bình xã hội. Đặt trong không gian và thẩm mỹ đối lập với ông, các tác phẩm thô mộc và không bó buộc của nghệ sĩ Lê Triều ĐiểnHồng Lĩnh gợi cho chúng ta một tiếng nói khác: đó là tiếng nói của những nghệ sĩ tự học, có tầm nhìn xa, không đi theo những mong đợi của phòng tranh chính thống. Đồ gốm bằng đất nung của họ đầy sức sống, gợi lên sự trở lại của các hình thức chế tạo nguyên thủy và bản năng, không phù hợp với bất kỳ khuôn mẫu nào. Cuối cùng, Nguyễn Đức Phương, còn gọi là Phương Giò, đứng ở giữa nghệ thuật dân gian và mỹ thuật, anh đứng gần nhất với nghề thủ công truyền thống trong việc tuân thủ chủ đề và chất liệu. Khả năng trẻ hóa nghệ thuật bản ngữ của anh ấy bằng cách truyền cho chúng sự hài hước và thử nghiệm cho phép anh loại bỏ các nhãn hiệu nghệ nhân, thay vào đó trở thành một phong cách trong một trí tưởng tượng phức tạp hơn.

Sàn Art gửi lời cảm ơn chân thành đến Viện GoethePrince Claus Relief Funds vì đã hỗ trợ trong việc sản xuất triển lãm này.

Similar Articles

NO COMMENTS

Leave a Reply